Your favourite post?

Cũng đã hai năm rồi mình mở wordpress này. Nơi đây ngày bay qua ngày, tháng trôi theo tháng cùng với những trải nghiệm suy nghĩ của mình. Mình thực sự rất tò mò rằng mọi người thích bài viết nào của mình. Có thể comment tên bài viết đó ở đây và (nếu được) là lý do không? Hay là ấn tượng riêng của bạn cũng được.

Hãy tin rằng mỗi comment của bạn đều đem lại những nụ cười ấm áp cho mình.
Cảm ơn vì đã luôn dõi theo mình ♥

Mùa hè có gió thổi qua

DSC08221

Đột nhiên khi nằm trên giường đọc sách vào độ giữa trưa và nhìn ra hàng cây xanh dày lá ngoài cửa sổ, mình chợt muốn viết. Cái cảm giác đã lâu mới xuất hiện ấy, chợt quay lại trong một trưa tháng 8 chẳng có gì đặc biệt. Thế là mình bật album của Miyuki Hatakeyama lên, tiếng nhạc trong veo hòa cùng tiếng lá cây xào xạc vì gió thổi qua.

Trưởng thành thật là một việc khó khăn, nhất là khi chúng ta đã đến tuổi muốn níu kéo lại sự khờ dại nông nổi của tuổi trẻ, nhưng lại không thể không lớn lên. Chúng ta dần dần trải qua rất nhiều lần đầu tiên, dần dần không còn hào hứng chờ mong với những điều khác. Chúng ta phải chấp nhận, và thỏa hiệp, và thậm chí còn bắt đầu dừng hoài nghi và thắc mắc. Chúng ta cảm thấy mình hiểu được nhiều thứ, trải nghiệm nhiều thứ, nhưng thực ra mình chả nắm được gì cả, chả biết giải quyết sự hoang mang của bản thân trong những tháng ngày loay hoay với câu hỏi ‘mình sẽ sống như thế nào’ cả. Continue reading

Daydreamer

12493770_637433066359511_4345177033514552062_o“Dưới lớp vỏ kiên định bên ngoài, ở một góc khuất sâu nhất trong tim tôi, vẫn dịu dàng đập vì anh” – Đồng Hoa.


Sinh nhật của anh trùng vào một ngày cuối năm mà em phải tất bật cùng mẹ lo cho Tết, chẳng đủ thời gian và tâm trí để làm bất cứ điều gì đặc biệt cả. Nhưng rồi trong đầu giờ chiều, giữa căn phòng tắm nhỏ khi em đang chà đôi giày bệt của mình, khi em đang lắng nghe những nhịp điệu thong thả và giọng hát trầm ấm của bài ‘Omoide’ từ điện thoại, em chợt muốn viết một lá thư cho anh. Sau khi nhìn mặt anh xẹt qua chớp nhoáng trong cái vid anh tổ chức sinh nhật cùng bạn bè, mong muốn này càng đậm nét hơn. Nội dung thật ra chẳng có gì đặc sắc cả, chỉ là bỗng dưng muốn nói với anh về những thứ không đầu không đuôi gần đây em đang nghĩ. Continue reading

Birthday wishlist (for 2015)

DSC09641

Tui lại sắp già thêm một tuổi, chẳng muốn tẹo nào :'( Thế nên ngày này phải tự mua vui cho bản thân nhiều nhiều bằng những thứ mình thích. Cái nào được tặng hoặc tự mua rồi sẽ update hình vô đây :3

1. Gương bỏ túi hình con mèo (ở đây) hoặc bùa may mắn con thỏ (ở đây)

2. PTB của Polar (đã tự đặt hàng =))

3. Anti Blemish Oil của A Banker Secret (vô đây inbox đặt hàng) Continue reading

Hạ Ý

tumblr_n9i6bvg6b81r2gkiro3_500

Cre: KHOAPHM@tumbrl

1. Tối qua đi làm về đã hơn 9g rưỡi, nguyên đai nguyên kiện nằm phịch suốt nền nhà, nói với mẹ dạo này con cảm thấy chẳng thiết tha ăn uống gì mẹ ạ, đó là một sự bi kịch lớn lao làm sao, khi ăn chỉ vì lo sợ bị đau dạ dày. Sau khi lên phòng nằm đờ ra một khoảng, thay đồ rửa mặt, lê xuống bếp và quyết định chỉ ăn canh thôi. Mẹ ngoắc lên phòng khách ngồi ăn cạnh mẹ đang coi phim. Thế là, trong tiếng xì xồ phát ra từ phim Hàn, mình co ro trên ghế, Phô Mai lăn lóc ngủ bên cạnh chân mẹ, và mẹ nín thở vừa coi phim vừa thêu, mình tọng muỗng canh đầu tiên vô miệng định nhai trệu trạo thì tự dưng thấy nó ngon lạ kỳ. Lâu rồi mới ăn canh cải đắng, cái vị nhân nhẩn cùng nước canh mẹ nêm đậm đà, và vài cục thịt bằm mẹ bỏ vào, khiến mình chuyên tâm chầm chậm thưởng thức nó. Mẹ bảo rau từ vườn nhà bác đó. Ăn xong canh, ra ve vuốt chọc ghẹo Phô Mai, rửa mặt, vừa uống một cốc nước vối vừa ra ngoài cửa nhìn trời, tự dưng cảm thấy cái con người trước 9g rưỡi lúc nãy không phải là mình. Bây giờ mình là của những năm mười hai, mười ba tuổi, vào mấy đêm trời oi sẽ cùng bạn bày ghế bố ra khoảnh đất trống trước hẻm ngồi chém gió hóng mát ngắm sao, gào vài bản punk pop của Avril hay nhạc thị trường Ưng Hoàng Phúc. Những tháng ngày thanh thản và nhẹ nhõm. Tự dưng cả cái ngày nhạt nhẽo nhòa mờ đến cuối lại có một chút xao động nhè nhẹ nhờ tô canh cải đắng của mẹ.

2. Hè sắp hết. Ba cái từ ngắn ngủi nó mà nó vang dội như tiếng trống trường ‘thùng thùng thùng’ và các em học sinh sẽ phải lết mông kéo lê cái cặp trĩu nặng bước vào cái gọi là ‘năm học mới’. Đi làm thì làm méo gì có hè, làm màu, bạn sẽ gào lên như thế. Ờ thì sao, thì sao, với những người tôn sùng và mê muội mùa hè, thì dù có đi làm hay đi du lịch, ngồi mài đít văn phòng hay lê la quán xá, thì trong tym người ta, vẫn biết rõ sự khác nhau của cái gọi là ‘ba tháng hè’ và ‘chín tháng còn lại trong năm’, dù cho cái ranh giới ấy nó càng ngày càng mờ nhạt khi người ta lớn lên. Mà tuổi trẻ thì phải làm màu, đặc quyền của tuổi trẻ là màu mè tè le hột me hột é, đó là lý do tại sao tủ quần áo của mình nó màu mè. Trời ơi, màu đen mặc lúc nào cũng được mà màu mè sặc sỡ thì có lúc có thì thôi nghen. Quên mất, quay trở lại mùa hè, điểm chói sáng của mùa hè năm nay là màn bỏ nhà theo trai, và hai cái gót chân trầy tróc thấy thương vì đi bộ ở Bangkok. Và màn ‘we are young’ ở Vũng Tàu ngày bão bùng nữa. Cơ mà chúng nó xuất hiện chớp nhoáng như những vệt pháo hoa trên bầu trời vậy. Continue reading