Your favourite post?

Cũng đã hai năm rồi mình mở wordpress này. Nơi đây ngày bay qua ngày, tháng trôi theo tháng cùng với những trải nghiệm suy nghĩ của mình. Mình thực sự rất tò mò rằng mọi người thích bài viết nào của mình. Có thể comment tên bài viết đó ở đây và (nếu được) là lý do không? Hay là ấn tượng riêng của bạn cũng được.

Hãy tin rằng mỗi comment của bạn đều đem lại những nụ cười ấm áp cho mình.
Cảm ơn vì đã luôn dõi theo mình ♥

We All Change

sky under my feet
…và cái hình này là trong một trưa nắng nào đó mình nằm trên công ty và chẳng muốn làm gì cả trừ việc ngắm trời

1. Lâu rồi, là cái bữa Jaejoong, Yoochun và Junsu hát Begin ở đêm concert đầu tiên của tour Ichigo Ichie, sau khi tự kỷ thì đột nhiên lại mò vào vnfiction đọc lại Đầu như rặng cây to của Mike Kobayashi. Sau vụ một loạt các forum sụp, tự dưng nhớ ra mà đi lưu lại vài thứ không muốn quên, hoặc giả sau này có quên lôi nó ra thì sẽ nhớ lại ngay được cái cảm giác tuổi trẻ ấy. Vẫn còn nhớ sau lần đầu đọc xong nó, mình đã viết một bài dài về Yunho, giọng văn và cách nhìn nhận rất khác với những gì mình viết khi trước. Mặc cho Đầu như rặng cây to là viết về TOPxSeungri, nhưng mà sao chứ, đó cũng chỉ là hai nhân vật trong câu chuyện như mùa đông này thôi, tịch mịch, lành lạnh, hanh hao. Từng câu từ, từng chữ, vẫn luôn thấm vào lòng mình như trước.

2. Mình cảm thấy may mắn vì mình là người thích nhiều thứ. Nghĩa là khi thứ này làm mình buồn sẽ có thứ khác vực mình dậy. Hồi mình còn tuổi teen, đã từng đọc trong một cuốn sách kỹ năng sống cho teen rằng ‘đừng đặt bạn bè làm trọng tâm cuộc sống, như thế sẽ phá hỏng các mối quan hệ của bạn đấy’. Và đến giờ, mình nghĩ câu này phù hợp với tất cả mọi điều, cả công việc, cả sở thích, cả yêu thương. Thế nên bạn sẽ thấy mình trải rộng sở thích ở các thể loại âm nhạc, các thể loại sách, các thể loại manga, anime, mình quan tâm đến rất nhiều người, mình lang thang ở rất nhiều trang, mình ẩn mình ở rất nhiều chỗ. Xin đừng ngạc nhiên khi một ngày bạn phát hiện mình ở một nơi khác rất khác với mình ở một nơi này, đều là những bản thể của mình thôi. Đó là bởi vì mình sợ, cuộc sống của mình sẽ chỉ xoay vòng quanh một cái trục, mình ghét cái sự thật rằng tâm tư tình cảm của mình phụ thuộc vào một thứ nào đó chứ không phải do mình kiểm soát. Nghe có hơi ích kỷ, nhưng bản thân luôn tâm niệm chỉ có mình mới được phép điều khiển cuộc sống của bản thân. Và mình thích cái cảm giác khi người ta tưởng đã biết khá nhiều về mình, thì mình im lặng trong góc tối mà nghĩ ‘chưa đâu, còn tận mấy mảnh tôi khác mà bạn chưa biết đấy.’ Ôi chu choa, cái cảm giác nắm thế chủ động ấy chỉ có thể gọi là ‘sướng’.
Continue reading

Day 12: Chocolate Truffle

mucho-punk-505c300ad3d45

30 days of K-indie – Day 12
Chocolate Truffle 
Artist: Clazziquai Project
Album: Mucho Punk (2009)

 

Lyric

Eng trans by ravitie@soompi
Viet trans by yunnie jung

Này, mặt trời đang lặn xuống rồi
Em hãy sẵn sàng cho một giấc mơ tuyệt hảo
Nhắm mặt lại nào
Và để anh đọc một câu thần chú
Những đám mây kẹo bông bồng bềnh và những chú gấu Teddy Bears
Hãy nhìn ra ngoài cửa sổ kìa,
Kẹo chocolate truffle đang rơi xuống
Một cơn mưa kẹo chocolate truffle thật sự đó.

Continue reading

The Garden of Words

“Just living is not enough,” said the butterfly, “one must have sunshine, freedom, and a little flower.” [Hans Christian Andersen]

01
Cuối tuần qua, mình có một chuyến về Cai Lậy, Tiền Giang, là quê của đồng nghiệp mình. Xung quanh là đủ gam màu xanh, mọi thứ yên ắng giản đơn, trời thì xanh ngắt, không khí trong lành, như mọi vùng quê. Lúc bước vào khu vườn đầy hoa của bà nội bạn và khi đứng trước con rạch có bóng cây lá lấp loáng nắng, mình chợt nhớ đến bộ phim anime ‘The Garden of Words’. Chính là những khoảnh khắc thiên nhiên khi hai nhân vật chính ngồi bên nhau trong công viên và cùng tận hưởng sự tĩnh lặng của cảm xúc. Chưa bao giờ chụp cây cỏ nhiều như thế này, khi đưa mắt vào ống ngắm focus, mình cảm thấy ngay cả một bông hoa dại cũng trở nên đẹp hẳn. Hoặc là do bình thường mình chẳng đoái hoài đến chúng, nên không thấy được vẻ đẹp bị sự vội vã che lấp ấy chăng? Continue reading