Your favourite post?

Cũng đã hai năm rồi mình mở wordpress này. Nơi đây ngày bay qua ngày, tháng trôi theo tháng cùng với những trải nghiệm suy nghĩ của mình. Mình thực sự rất tò mò rằng mọi người thích bài viết nào của mình. Có thể comment tên bài viết đó ở đây và (nếu được) là lý do không? Hay là ấn tượng riêng của bạn cũng được.

Hãy tin rằng mỗi comment của bạn đều đem lại những nụ cười ấm áp cho mình.
Cảm ơn vì đã luôn dõi theo mình ♥

Hanoi in 550px

Chẳng là tầm cuối tháng 8 năm ngoái, mình có chuyến ra Hà Nội ngắn ngày vì việc gia đình. Nên là được vi vu trong nội đô 2 ngày với bè bạn, chắc phải 2-3 năm rồi mới trở lại Hà Nội, vào cái mùa tuy chưa phải thu với hoa sữa khắp ngõ, nhưng cũng cuối hè nên dịu bớt cái nắng hanh khô. Ngày đầu tiên tới thì mưa, nhưng đến lúc mình cần đi chơi khắp phố phường thì trời hửng nắng đẹp ơi là đẹp. Từ nhỏ đến giờ số lần mình đến Hà Nội vượt qua cả số ngón tay, nhưng lần này mới là lần thong thả thưởng thức những ngóc ngách trẻ của Hà Nội, do mấy người bạn quen biết fan gờ dẫn đi. Nhìn lướt qua thì thấy nhiều cây xanh vô kể, là do mình thích mấy con đường rợp bóng cây xanh của Hà Nội đó mà. Những con đường, những quán cà phê, những món ăn… Hôm qua nhìn lại ảnh, tự dưng muốn chỉnh màu và crop hình để post lên như quà gửi tới bạn Hà Nội :’3 Nên đây là Hà Nội mình đã nhìn thấy và trải qua trong hai ngày, được lưu lại trong khung hình vuông vắn 550px.

01 Continue reading

C’est si bon

DSC05657 copy

1____
Đang bước vào tháng 5, Sài Gòn dạo này vừa nắng nóng lại vừa mưa rào, không khí nồng nực đến độ Phô Mai nhà mình cũng lười ra ngoài, mà cứ nằm ườn khắp mọi nơi trong nhà, đờ đẫn nhìn ra xa xa như thanh niên chán đời. Mặc dù nóng, nhưng mình vẫn thích buổi trưa ngồi quạt chứ không ngồi máy lạnh. Ngồi quạt, cảm thấy hơi quạt phả ra từng luồng không khí xoáy tròn, vẫn có hơi rươm rướp một tầng mồ hôi mỏng trên thịt da, báo cho người ta biết đang là mùa hè. Không khí sẽ không quá lạnh, và khô, và cứ y xì nhau bất kể tháng nào, và tất cả cửa phải kín bít bùng như khi dùng máy lạnh. Này nhé, trưa mùa hè, mấy cái cây ngoài cửa sổ phòng em mình đung đưa theo gió, Phô Mai nằm ngủ góc phòng, mình hứng gió quạt, vừa gõ mấy dòng này vừa hát theo Nicki Parrott bài C’est si bon bằng thứ phát âm tiếng Pháp dở tệ. Mọi thứ sao mà ăn rơ theo style của mình đến thế này.

“C’est si bon,
De partir n’importe où,
Bras dessus bras dessous,
En chantant des chansons,
C’est si bon,
De se dire des mots doux –
De petit rien du tout –
Mais qui en disent long.” Continue reading

We All Change

sky under my feet
…và cái hình này là trong một trưa nắng nào đó mình nằm trên công ty và chẳng muốn làm gì cả trừ việc ngắm trời

1. Lâu rồi, là cái bữa Jaejoong, Yoochun và Junsu hát Begin ở đêm concert đầu tiên của tour Ichigo Ichie, sau khi tự kỷ thì đột nhiên lại mò vào vnfiction đọc lại Đầu như rặng cây to của Mike Kobayashi. Sau vụ một loạt các forum sụp, tự dưng nhớ ra mà đi lưu lại vài thứ không muốn quên, hoặc giả sau này có quên lôi nó ra thì sẽ nhớ lại ngay được cái cảm giác tuổi trẻ ấy. Vẫn còn nhớ sau lần đầu đọc xong nó, mình đã viết một bài dài về Yunho, giọng văn và cách nhìn nhận rất khác với những gì mình viết khi trước. Mặc cho Đầu như rặng cây to là viết về TOPxSeungri, nhưng mà sao chứ, đó cũng chỉ là hai nhân vật trong câu chuyện như mùa đông này thôi, tịch mịch, lành lạnh, hanh hao. Từng câu từ, từng chữ, vẫn luôn thấm vào lòng mình như trước.

2. Mình cảm thấy may mắn vì mình là người thích nhiều thứ. Nghĩa là khi thứ này làm mình buồn sẽ có thứ khác vực mình dậy. Hồi mình còn tuổi teen, đã từng đọc trong một cuốn sách kỹ năng sống cho teen rằng ‘đừng đặt bạn bè làm trọng tâm cuộc sống, như thế sẽ phá hỏng các mối quan hệ của bạn đấy’. Và đến giờ, mình nghĩ câu này phù hợp với tất cả mọi điều, cả công việc, cả sở thích, cả yêu thương. Thế nên bạn sẽ thấy mình trải rộng sở thích ở các thể loại âm nhạc, các thể loại sách, các thể loại manga, anime, mình quan tâm đến rất nhiều người, mình lang thang ở rất nhiều trang, mình ẩn mình ở rất nhiều chỗ. Xin đừng ngạc nhiên khi một ngày bạn phát hiện mình ở một nơi khác rất khác với mình ở một nơi này, đều là những bản thể của mình thôi. Đó là bởi vì mình sợ, cuộc sống của mình sẽ chỉ xoay vòng quanh một cái trục, mình ghét cái sự thật rằng tâm tư tình cảm của mình phụ thuộc vào một thứ nào đó chứ không phải do mình kiểm soát. Nghe có hơi ích kỷ, nhưng bản thân luôn tâm niệm chỉ có mình mới được phép điều khiển cuộc sống của bản thân. Và mình thích cái cảm giác khi người ta tưởng đã biết khá nhiều về mình, thì mình im lặng trong góc tối mà nghĩ ‘chưa đâu, còn tận mấy mảnh tôi khác mà bạn chưa biết đấy.’ Ôi chu choa, cái cảm giác nắm thế chủ động ấy chỉ có thể gọi là ‘sướng’.
Continue reading