Your favourite post?

Cũng đã hai năm rồi mình mở wordpress này. Nơi đây ngày bay qua ngày, tháng trôi theo tháng cùng với những trải nghiệm suy nghĩ của mình. Mình thực sự rất tò mò rằng mọi người thích bài viết nào của mình. Có thể comment tên bài viết đó ở đây và (nếu được) là lý do không? Hay là ấn tượng riêng của bạn cũng được.

Hãy tin rằng mỗi comment của bạn đều đem lại những nụ cười ấm áp cho mình.
Cảm ơn vì đã luôn dõi theo mình ♥

Albums of 2014 ~ My Music Charts

Cuối cùng cũng đã gần hết năm, tiết mục mình mong chờ nhất năm đã đến. Đây là cái post mình bắt đầu viết vào khoảng giữa năm, và nó đã có rất nhiều version trước khi đến được bản hoàn chỉnh như thế này. Năm nay mình có rất nhiều động lực để nghe đầy đủ các album nhiều hơn, và cũng háo hức chia sẻ với mọi người những album làm mình khoái quá trời quá đất hơn. Một điều dễ nhận thấy là số lượng album đã tăng lên so với năm ngoái (mà mình phải vất vả lắm mới bỏ đi ham muốn nhét thêm vào) và sự chiếm đa số của các album Hàn (biết sao được năm nay mình nghe được mấy album Hàn hay ho quá XD). Lại lời cũ, thứ tự ở đây không phản ánh thứ hạng trong lòng mình :”3. Năm nay mình sẽ bổ sung thêm link download album (mình chưa check link đâu nghen) để bạn nào muốn nghe full album có thể down về. Nhưng vì mình download khá lung tung và nhiều album có thể giờ đã bị dỡ link nên đành hy vọng vào sự may mắn của bạn vậy >””<

Bảng xếp hạng năm ngoái

1. Soony 7 – Jang Pil Soon

Cover Năm phát hành: 2013
Thể loại:
 Folk

Mùa hè – Cơn gió – Xanh lá mạ – Những giọt sương – Trong lành – Thầm thì. Đó là keyword của album này. Nếu album này được nhân cách hóa, thì chắc chắn nó sẽ y xì người phụ nữ ở trên hình bìa.  Jang Pil Soon sau một thời gian ở ẩn đã quay trở với album vol 7 với cái tựa mộc mạc Soony 7. Người phụ nữ qua tháng năm thời gian nên hát rất an nhiên và trong lành. Giọng cô trong và ấm áp, như dòng suối chảy qua lòng người nghe, như tia nắng nhẹ đậu lại trên tóc. Đây là một album mang đậm dấu ấn cá nhân, Jang Pil Soon không cố làm mình thật nổi bật và thu hút sự chú ý, mà chỉ là cô bỗng chợt muốn giãi bày tâm hồn mình cho bạn nghe bằng những tiếng thầm thì và chất giọng đầy xúc cảm, dành cho những ai chịu yên lặng ngồi lại nghe cô. Một dấu lặng dịu dàng trong thị trường âm nhạc Hàn Quốc xô bồ và sôi động những bài hát dễ nghe cũng dễ quên.

Recommend: 무중력 (Weightlessness), 너에게 하고 싶은 얘기 (The Things I Want to Say to You), 맴맴 (Cicadas’ Chirping), 그리고 그가슴 텅 비울수 있기를 (The Heart May Become Empty)
Download: link

Continue reading

Tôi muốn nói với em.

let-quotes-inspire-year--large-msg-135836827938

Tôi đã qua tuổi 23 được hơn tháng. Đôi khi người ta muốn thời gian trôi thật nhanh, để làm được điều mình mong muốn; đôi khi người ta lại muốn níu thời gian chậm lại, dể được tận hưởng những khoảnh khắc đẹp nhất đời. Nhưng thời gian chính là thứ kiêu ngạo nhất, không gì có thể khuất phục được, mặc quyền lực, mặc cầu xin năn nỉ. Tự dưng nhớ đến 5 năm trước, khi tôi 18 tuổi, bỡ ngỡ nhón chân vào thế giới được gọi là trưởng thành. Thế mà mới như ngày hôm qua. Tôi thay đổi nhiều lắm so với thuở 18 ấy, nhưng vẫn có một số thứ vẫn y nguyên. Hồi trước có đọc một manga tên là Orange, kể về việc mùa xuân năm 16 tuổi, cô bé Takamiya Naho nhận được một bức thư kì lạ mà người gửi cũng chính là cô ấy. Người viết thư tự nhận mình là Naho của 10 năm tới trong tương lai, cô viết bức thư này với mong muốn Naho của hiện tại sẽ không lặp lại những lỗi lầm của mình. Tất cả những điều hối hận của Naho, những điều không dám làm, những yếu đuối này nối tiếp yếu đuối kia… Tôi khi đó đã nghĩ nếu mình cũng có thể viết một lá thư như thế cho em – tôi của năm 18 tuổi – thì tôi sẽ viết điều gì? Vậy là giờ tôi mở máy gõ lạch cạch vài điều muốn nói với em, vài điều mà một người hơn em 5 tuổi, đúc kết lại trong quãng thời gian 5 năm ấy. Em sẽ học được rất rất nhiều điều, chứ không chỉ gói gọn trong mười câu tôi viết dưới đây, chỉ là tôi nghĩ, đây là những thứ tôi nhớ nhất, do tôi tự mà nghiệm thành. Với cả, đây cũng chỉ là những điều tôi tự cho là đúng với bản thân, chẳng phải là quy chuẩn cho bất cứ ai cả. Em có thể đọc, rồi quên đi. Cũng có thể đọc, rồi suy ngẫm. Cũng có thể đọc, và cười thầm, rồi quên đi.

1. Đừng thương hại mình. Continue reading

Sunday morning rain is falling

sunday morning

 

1. Sáng chủ nhật này không có mưa, lại còn năng nắng, nhưng vì đang ngân nga theo Sunday Morning của Maroon5 nên để cái tựa cho hợp hợp tí. Sáng nay lại ngủ quên đến 10g rưỡi. Chẳng bù cho hôm qua. Hôm qua dậy sớm, ăn bữa xôi mặn mẹ nấu, rồi lên lau dọn phòng, và nằm vật ra giữa sàn nhà mát lạnh, giữa không khí thơm mùi Japanese Cherry Blossom mình mới xịt, nghe Melody Gardot nhẩn nha hát một bản jazz từ loa máy tính, rồi ngồi viết nhật ký giữa tiếng nhạc. Thật ra cũng chẳng có mấy điều lớn lao, nhưng mình lại cảm thấy rất hạnh phúc. Mẹ nói mình là người dễ hài lòng.

2. Bữa ngồi cà phê với bạn, bạn đã bảo những vất vả mà bạn đang mang, những mệt mỏi mà bạn đang gánh hiện giờ xem như là động lực và trải nghiệm để một ngày bạn đến với Google hay Facebook. Mình thì chẳng bằng bạn, chỉ là xót gương mặt tiều tụy và cuộc sống cứ quần quật công việc của bạn. Nhưng mình biết, để lên được đỉnh cao người ta phải làm việc chăm chỉ và hi sinh những thứ khác. Và người như mình thì sẽ chẳng bao giờ làm được việc lớn. Vì người như mình cứ thích thảnh thơi, thanh nhàn, tận hưởng, sống cho hiện tại. Mình bảo bạn, chẳng hiểu sao mình luôn lo sợ giây phút này trôi qua, những cơ hội này trôi qua, luôn lo sợ về sự hữu hạn của cuộc đời. Giống như người ta khi đối mặt với một cơ hội hưởng thụ mà cần đắn đo suy tư chẳng hạn, người ta sẽ nghĩ ừ thôi còn những lần sau đời còn dài mà, mình thì lại nghĩ chẳng biết có còn lần nào để đi được không nữa. Mình vẫn thích làm việc, điển hình mà ngày nào không có việc gì làm mình bấy nhầy như một đống bùn nhão, nhưng mình không thích làm việc suốt ngày, suốt tuần, suốt tháng. Mình thích làm việc nửa ngày, và nửa ngày còn lại dành cho bản thân vui chơi giải trí. Đã nói những đứa nửa vời như mình chẳng bao giờ làm nổi việc lớn mà. Nói với bạn, bạn chỉ bảo mỗi người có quan điểm sống khác nhau thôi. À thật ra vì mình đang cảm thấy mình rất trẻ, và chưa có phải gánh một mớ trách nhiệm nặng nề trên vai nên mình sống tùy ý bản thân lắm. Khi người ta trẻ, người ta làm những gì mình thích, yêu những ai mình thích, chọn những con đường mình thích, hiếm khi nghĩ đến dài lâu, sau này. Á không, phải nói đúng như một chị mà mình từng được đọc “chính là người ta không thèm để ý đến cái gọi là dài hạn, không thèm chứ không phải là không thể”. Vậy nên những người lớn tuổi đôi khi ganh tị với những cô cậu độ tuổi niên thiếu hai mươi, chính là vì thèm cái đặc quyền được thử nghiệm nhiều thứ ngông nghênh, mà vẫn có cơ hội sửa sai lại ấy.

3. “Nói chung là thời thanh xuân thì người ta thường làm đủ thứ người ta thích, thường chơi đủ loại người ta muốn, rồi từ từ người ta mới gom lại một đường, có khi đường đó hông phải là đường thích nhất, nhưng là đường dễ đi dễ đến, là đường yên yên ổn ổn, … Nói chung nữa là thời thanh xuân thì người ta thường có lắm bạn bè, và có lắm bạn bè đặc biệt, những người bạn cùng người ta làm việc người ta thích. Rồi từ từ bạn bè người ta thưa dần, có đôi lúc mất đi một vài người bạn là đánh mất luôn cả một “liệt hoả thanh xuân” …” [Từ wp chị thichbutchi] Được rồi, mình đang cảm thấy cần bật lửa lại cái thời thanh xuân của mình nè. Continue reading

Day 9: Petal-Like Dust

 

art by 爽々pixiv

art by 爽々pixiv

30 days of K-indie – Day 9
Flower Petal-like Dust (꽃잎 같은 먼지)
Artist: Clazziquai Project
Album: Blessed (2013)

 

Lyric

Eng trans by popgasa
Viet trans by yunnie jung

Anh sẽ ở bên cạnh em, vào cái ngày kết thúc
Anh sẽ quẳng đi hết nỗi sợ hãi trong lòng
Anh sẽ ôm em thật chặt, im lặng nghe hơi thở của em
Chúng mình vượt qua màn đêm và tiến vào không gian xa xăm ấy

Continue reading