Your favourite post?

Cũng đã hai năm rồi mình mở wordpress này. Nơi đây ngày bay qua ngày, tháng trôi theo tháng cùng với những trải nghiệm suy nghĩ của mình. Mình thực sự rất tò mò rằng mọi người thích bài viết nào của mình. Có thể comment tên bài viết đó ở đây và (nếu được) là lý do không? Hay là ấn tượng riêng của bạn cũng được.

Hãy tin rằng mỗi comment của bạn đều đem lại những nụ cười ấm áp cho mình.
Cảm ơn vì đã luôn dõi theo mình ♥

Trái tim chúng ta đều rất mỏng manh thôi

[Cảnh báo: khác với cái tiêu đề rất gợi cảm và nồng nàn, đây chỉ là sự lảm nhảm khá não tàn của mình về một cái thuyền mình lỡ bước lên, nếu không quá tò mò thì đừng click vô đọc hen. Vẫn định click vào à, phải nói thiệt lòng là hãy nhìn cái gif để biết không khí chung của toàn bộ rồi suy nghĩ lại lần nữa nhé, trừ khi trái tim của bạn vẫn còn rất thiếu nữ :)))]


Continue reading

Dạo này…

blue-travel-quote

1. Chỉ là cập nhập tình hình dạo này thôi.

2. Dạo này đang vướng vô tình tay ba. Mình, đồ ăn và quần áo. Dưới sự tung tẩy vỗ béo vô cùng đáng yêu của sếp và đồng nghiệp, cùng sự mời gọi của anh bán hủ tiếu, cô bán bún thịt nướng, chị bán Alô và… mẹ, một ngày nọ mình leo lên cân và tá hỏa khóc ròng trong tiếng sa sả của mẹ: béo lắm rồi, không thể nhân nhượng mày nữa. Hầy, lần này không cãi nữa, vì bữa hớn hở thử cái váy đề freesize, xong phát hiện nó chật tay và mông. Nghĩa là giờ em phải chọn, đồ ăn hay áo quần. Tình yêu nào chả đau khổ khi chia ly, niềm hạnh phúc khi được ăn tan như bong bóng. Vẫn yêu em ấy lắm, nhưng đành dấu niềm đau trong lòng, mà ôm ấp em áo quần. Nhưng vì quần áo đẹp, vì những câu cứ hỏi đi hỏi lại trong tiệc: em lên cân à, trông em tròn hơn, blabla, mình đành gạt nước mắt mà bước vào chế độ cấm nghiêm ngặt của mẹ. Hiện giờ, ăn chỉ là để đừng đói, huhuhu..

3. Dạo này thường hay đi bộ buổi chiều. Nguyên nhân xin đọc ở trên. Con đường bờ sông ở công ty luôn mát rượi vào buổi chiều. Cắm tai nghe vào, đi thẳng một đường, đi qua đi lại, cho tới khi mồ hôi túa ra, mệt mỏi trôi theo mồ hôi, hưng phấn tràn tới. Vậy nên bây giờ, việc an ủi được trái tim rướm máu (lý do ở trên) chính là đi bộ mỗi chiều. Cái cảm giác xỏ giày vào và bước mà chẳng cần để người nào vào mắt, xung quanh chỉ là thế giới của mình thật thích. Continue reading

Những ngày đẹp trời

01

1. Mình vừa xem xong Sunny, và mình nhớ những ngày cấp 3, cấp 2, tiểu học. Ah tuổi trẻ, nhiệt tình, rung động, khát vọng, ước mơ, những cuốn nhật ký, tình bạn, đạp xe, ăn hàng. Lúc ấy, thế giới là một nơi có rất nhiều thứ mới mẻ, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Cái tâm tình vừa hào hứng vừa bất an, hồi hộp nhón một chân vào thế giới ấy vẫn khiến mình không thể nào quên. Có rất nhiều thứ, phải trải qua rồi, thì mới thấy chúng đẹp như thế nào. Có thể mười năm, mười lăm năm, hai mươi năm nữa mình cũng sẽ ngồi ở đâu đó mà hồi tưởng lại khoảnh khắc bây giờ.

2. Đôi khi mình hoảng sợ, vì cuộc đời con người quá vô chừng. Chẳng ai biết khi nào mình sẽ qua đời. Nói xa xôi thì chỉ cần một mảnh thiên thạch bay thẳng vào Trái Đất; hay bớt xa xôi hơn là một quốc gia nào đó phát động chiến tranh thế giới lần thứ ba. Còn ít xa xôi hơn nữa nữa, chỉ cần một con virus hay một chiếc xe hay thậm chí là một vỏ chuối, người ta cũng có thể mất đi cuộc sống hiện giờ. Quá mong manh và may rủi. Nhưng chính vì cuộc sống có thể ngắn ngủi và dễ đánh mất như vậy, con người mới có khao khát để lại những di sản và ước mơ, là dấu vết của bản thân trong cuộc đời. Và cũng vì như vậy, con người luôn cố gắng chạy trong cuộc rượt đuổi với tự nhiên, để có thể kéo dài cuộc sống hết khả năng của mình. Nếu cuộc sống không ngắn ngủi và tràn đầy hối tiếc, con người sẽ không biết quý trọng bất cứ điều gì, và cũng không muốn làm sự tồn tại của mình đáng nhớ hơn. Continue reading

Mây che trên đầu, và nắng trên vai…

Amemura.full.335914
{Được mùa lảm nhảm, nên lại viết tiếp…}

1. Mình thích cái cảm giác nghe một bài hát trong playlist, nghe giữa chừng bản thân sẽ tự nhủ ‘replay lại từ đầu’. Rồi khi bài hát đó hết, mình chưa kịp phản ứng gì, chế độ shuffle tự động nhảy đến một bài khác mà mình không nỡ quay về bài trước, vì bài mới này nghe cũng thích quá đi. Cái cảm giác bối rối này thiệt là khoái.

2. Dạo gần đây trốn đi một tí, mệt mỏi với những phiền nhiễu mà facebook mang lại quá. Bắt đầu kỳ nghỉ dài cho bản thân năm nào cũng có, mỗi ngày chăm chỉ đi làm, tối về ôm Phô Mai chơi thôi. Mấy người không bị khó ngủ quả là đáng ganh tị. Continue reading